16:59 ICT Thứ ba, 30/11/2021 1
     

    Chuyên mục

    thành viên

    Lượt truy cập

    • Đang truy cập: 25
    • Hôm nay: 4084
    • Tháng hiện tại: 182251
    • Tổng lượt truy cập: 4779327

    Trang nhất » Tin Tức » Tri ân Thầy Cô 20/11

    Những bài thơ hay dành tặng Thầy, Cô giáo

    Thứ sáu - 17/11/2017 14:50

    Khi nhắc đến ngày Nhà giáo Việt nam là nhắc đến một ngày trọng đại và ý nghĩa. Là ngày để toàn nhân loại hướng về các thầy cô giáo - những người lái đò âm thầm, lặng lẽ, những người ươm mầm xanh cho đất nước. Đôn-ki-xtôi đã có câu nói nổi tiếng là “Dưới ánh hào quang của ánh sáng mặt trời, không có nghề nào cao quý bằng nghề dạy học”.

    Trong không khí cả xã hội dành sự tôn kính, tri ân những người đã, đang gắn bó với nghề dạy học, Khoa GDCTTCVH đã sưu tầm và xin chia sẻ một số bài thơ hay nhất về tình thầy trò nhân dịp kỷ niệm Ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11. Qua những vần thơ hay, chúng tôi gửi gắm tình cảm, sự trân trọng và kính mong quý thầy cô giáo, các bạn bè đồng nghiệp không ngừng tự học tập, nâng cao trình độ, bồi dưỡng chuyên môn và hết lòng yêu thương học sinh, phấn đấu dạy thật tốt để xứng đáng với nghề cao quý nhất trong tất cả các nghề cao quý, tiếp thêm tay chèo để lái con đò tri thức được cập bến thành công.
     
    Nghe thầy đọc thơ
    Em nghe thầy đọc bao ngày
    Tiếng thơ đỏ nắng xanh cây quê nhà
    Mái chèo nghe vọng sông xa
    Êm êm như tiếng của bà năm xưa
    Nghe trăng thuở động tàu dừa
    Rào rào nghe chuyển cơn mưa giữa trời
    Thêm yêu tiếng hát mẹ cười
    Yêu thơ em thấy đất trời đẹp ra…
                                                                  Trần Đăng Khoa
     

    Thưa Thầy
    Thưa thầy, bài học chiều nay
    Con bỏ quên ngoài cửa lớp
    Dưới gốc phượng già, nằm nghe chim hót
    Con hóa mình thành bướm và hoa
    Thưa thầy bài tập hôm qua
    Con bỏ vào ngăn khóa kín
    Mải lượn lờ theo từng vòng sóng
    Cái ngã điệu đàng, sân trượt patin
    Thưa thầy, bên ly cà phê đen
    Con đốt thời gian bằng khói thuốc
    Sống cho mình và không bao giờ mơ ước
    Mình sẽ là ai? Tôi sẽ là ai?
    Thưa thầy, qua ngõ nhà thầy khuya nay
    Con vẫn thấy một vầng trăng ấm sáng
    Thầy ngồi bên bàn phẳng lặng
    Soạn bài trong tiếng ho khan
    Thưa thầy, cho là nhận: điều giản đơn
    Sao con học hoài không thuộc
    Để bây giờ khi con hiểu được
    Biết làm sao tạ lỗi cùng thầy
                                                      Tạ Nghi Lễ

    Xin lỗi các em
    Tôi đâu phải người làm nông
    Cày xong đánh giấc say nồng một hơi
    Chuông reo tan buổi dạy rồi
    Còn nghe ray rứt nỗi đời chưa yên.
    Trách mình đứng trước các em
    Dửng dưng cả tiếng hồn nhiên gọi: Thầy!
    Rụng dần theo bụi phấn bay
    Ước mơ một thuở căng đầy tuổi xanh
    Dẫu là lời giảng của mình
    Cơn ho chợt đến vô tình cắt ngang
    Dẫu là tiết học vừa tan
    Bước qua cửa lớp đôi lần hụt hơi!
    Hiểu dùm tôi các em ơi
    Giấu bao ám ảnh khôn nguôi từng giờ
    Cảnh đời chộn rộn bán mua
    Áo cơm nào dễ chi đùa với ai.
    Vờ quên cuộc sống bên ngoài
    Nhiều điều xa lạ nói hoài riết quen
    Dở hay, yêu ghét, trắng đen
    Còn bao sự thật đã nhìn thẳng đâu
    Ai còn dằn vặt đêm sâu
    Trong từng sợi tóc bạc màu truân chuyên
    Thật lòng tạ lỗi các em
    Hiểu ra khi đã lớn lên mai này!
                                                  Trần Ngọc Hưởng


    Bụi phấn
    Như khi lăn ngón tay tròn trên chứng minh thư 
    Tự hào với xứ sở, đất đai mình là người công dân trung thực 
    Làm sao nhớ rõ viên phấn nào đã hằn dấu tay tôi lần thứ nhất 
    Trước các em, cho đến sáng thu này? 
    Viên phấn ơi, sao chỉ nhỏ và gầy 
    Như một ngón tay trong bàn tay tôi đấy 
    Nào ai nỡ đánh rơi giữa chừng hay tính toan bẻ gãy 
    Sợ năm ngón tay kia thôi sẽ hết hồng 
    Tôi cậy nhờ gởi mơ ước nằm trong 
    Cái màu trắng dịu dàng, nhẫn nại 
    Cái màu trắng sẽ mòn đi mãi 
    Cho các em hình dung thêm rõ nét về đời. 
    Sẽ chẳng còn lại gì tìm thấy ở vành môi 
    Cả dấu tay tôi vịn vào thuở nào tập đếm bước 
    Chỉ có bây giờ - Du đã vững hai chân, tôi đi trọn nghề mình bước nào không dễ vấp 
    Hiểu con đường đến lớp cũng cheo leo. 
    Đất nước trở trăn trong thiếu thốn và nghèo 
    Chúng tôi nhiều khi phải tự góp thêm công để các em có đủ ghế ngồi và tự sớt đồng lương cho những lần thiếu phấn 
    Có thể nào khác hơn? Khi tôi đưa ngón tay mình lên môi và cắn 
    Biết rằng viên phấn cũng đau. 
    Đồng nghiệp tôi mái tóc đã phai màu 
    Giọng nói khàn như dây đàn cũ, 
    Có hiểu điều ấy chăng, bụi phấn biết nghiêng mình lễ độ 
    Không rơi vào lồng ngực, trái tim trong. 
    Các em mở ra những trang sách ruộng đồng 
    Tôi cúi xuống gieo vào hạt chữ 
    Có giọt mồ hôi và cả dấu tay mình ấp ủ 
    Lặng thầm nói với mai sau 
    Mải miết đôi tay đầy bụi phấn trắng phau 
    Như nhà nông bốn mùa lấm láp. 
    Viên phấn tự mài mình chết đi để đâm chồi sự thật 
    Nhẹ nhàng ơi cái chết vô tư 
    Chúng tôi gìn giữ trái tim chân thực hằng giờ 
    Các em hồn nhiên mà ánh mắt long lanh soi rọi thế 
    Cái bục giảng không cao nhưng đã có bao người vấp té 
    Viên phấn của lòng mình không giữ nổi trên tay. 
    Buông thả đấy rồi, những ngón loay hoay 
    Sẽ mỏi mòn đi và rơi rụng 
    Như người lính không tự cầm lấy súng 
    Vách chiến hào đâu dễ ấm lưng.
    Trong giấc mơ tôi, những viên phấn hằng đêm vạch sáng những hành trình 
    Bảng xanh trước các em là chân trời rộng mở 
    Thì bụi phấn ơi, cứ tan mình trong gió 
    Nơi trăm miền sẽ còn có dấu tay tôi.
                                                         Đoàn Vị Thượng

    Khi thầy về nghỉ hưu
    Cây phượng già treo mùa hạ trên cao
    Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:
    "Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…"
    Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao.

    Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào
    Con nao nức bước vào trường trung học
    Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc
    Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao.

    Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau?
    Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi?
    Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi
    Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau?

    Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao
    Vai áo bạc như màu trang vở cũ
    Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ
    Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi!
                                                            Tạ Nghi Lễ
     
    Tình thầy cô
    Thầy cô nghĩa rộng tựa bầu trời
    Tốt đẹp dành trò mãi chẳng vơi
    Hạnh phúc do yêu nghề dạy trẻ
    Gian nan bởi thích nghiệp trồng người
    Đưa đò chỉ lối về muôn nẻo
    Chở đạo tìm đường đến khắp nơi
    Trọn kiếp quên mình vì giáo dục
    Tình kia sao kể hết bằng lời.
                                                Giáp Duyệt
    Tác giả bài viết: Sưu tầm: Lê Khanh - Thanh Tâm

    Những tin cũ hơn

     

    Hình ảnh hoạt động

    • 1
    • 1
    • 1
    • 1
    • 1

    Liên kết website

    Video

    Trường Trung cấp Luật Đồng Hới- Quảng Bình